Thứ Tư, 28 tháng 5, 2014

Một ngày mưa thiệt là mưa 29/5/2014

Có vài điều cần nói.
1_ Không mê tín dị đoan nữa. Phải tin vào mình, bản thân mình. Nhìn cuộc sống tươi mới hơn. hy vọng nhiều hơn, đi nhiều nơi hơn nữa. <3
2_ Kiếm tiền mua cái máy ảnh không hè qua mất nè. Quyết tâm!!!
3_ Mua đồ lót thiệt là sẹc xy nè.
4_ List ra một mớ rồi mới nhớ thầy bảo, viết essay cho tui đừng có mà list ra nghe chưa cô !!!!


Haiz. Mình dạo này trình độ tán zai kém quá. Mà cùng khổ mấy anh Phần này khó xơi. Mấy anh mà ngon thì khó mà mấy thằng điên thì mợ đây thèm xờ vào. ( Ăn nói giống bad girl cực kỳ ) =))

À. Dạo này bài vở nhiều mà học hành chưa đâu vào đâu. Lẽ ra giờ đang nên đọc tài liệu sách vở các thứ chứ nhỉ. Thiệt là hư hỏng. Quyết tâm đợt này bèo lắm cũng phải tổng phẩy 4/5. Chắc có lẽ mình không giỏi để được 5/5 vậy thôi thì bèo lắm là 4.5/5 đi. Mà không biết h kéo điểm được hem đây >.<
Anh cool cool sắp date với bạn kia rồi. Thôi kệ vậy, anh muốn thì để anh làm. Let it go. :))

Thứ Sáu, 25 tháng 4, 2014

Khi bạn gặp phải tiểu nhân.

" Thà mất lòng quân tử chớ đắc tội tiêu nhân" _ Câu này đúng. Mà vấn đề là tại sao? 
Chung quy thì tiểu nhân là những kẻ xảo quyệt tam mưu nhiều kế. Mà phải chăng thì chúng nó thông minh đa mưu hơn mình thì mới có thể thắng được chứ nhỉ. Nếu như cứ quân tử một là một hai là hai thì lại mắc kế tiểu nhân =.= . Tóm lại cái thể loại í là thể loại nào. 

Bởi vậy với những kẻ này, cách tốt nhất là phòng chứ đừng bao giờ chữa. Loại này đấu với nó chỉ mệt óc bởi đơn giản mấy cái thứ này chỉ giỏi mượn gió bẻ măng, cậy đông hiếp yếu. Loại này cách tốt nhất là lờ nó đi 180 độ. Nhưng đề phòng và đẩy dần ra xa mình. Để dành chất xám đó làm việc khác có ích hơn chẳng hạn như : ngắm trai và tò te tí te :)) 


" Luật nhân quả " đến nhanh lắm. Sẽ sớm nhận lại những gì mình cho đi thôi mà. Bạn hay thù khó nó sớm lắm. Nhưng nói chung thì cũng nên cẩn thận thì hơn. Hãy nhìn nhận mọi thứ một cách nhẹ nhàng rồi cho nó qua nhanh. 
Qua nhanh qua nhanh qua nhanh. 

Thôi đi ngủ đã nào. Buồn ngủ quá hà. Phải ăn ngủ tốt thì mới có sức khỏe để chiến đấu. <3 Cố lên cố lên cố lên. 
P/s: Mà con trai Phần chán quá hà. Đúng là chán chết đi được. Bà qua Paris ngắm trai Pháp vậy. hehehe


Thứ Bảy, 19 tháng 4, 2014

Tò te tí toe

Pí po.

Lâu quá lười nhác hông viết blog. Mà viết làm gì khi khi mà hẻm ai đọc . Thôi up hình bông hoa lên cho có màu sắc đã nè:


Đây là hoa trên đường tớ về nhà. Ai cũng biết Phần Lan lạnh, lạnh tánh vắng tanh như chùa bà đanh. Đông rồi cứ nhớ hoài mấy ngày trùm mũ, áo phao, khăn len dày cộm mà oải. Gi ờ hè chưa tới mà đã thấy nuối tiếc mùa đông. Thời tiết Châu Âu rất rõ ràng, 4 mùa rõ rệt. Hôm đi học về nhìn mấy bông hoa chợt nhận ra là xuân về. Cây cuối bắt đầu đêm chồi nở lộc, chim hót vón veo, sắc xuân sự sống tràn ngập nơi nơi. Và tâm hồn cũng phơi phới. 

Hôm nay tròn 8 tháng ở Phần Lan. Em có một cơ hội và để nó vụt khỏi tầm tay. Nhưng ko phải bước tiếp. Xém tí em làm đại gia, chỉ vì chém gió nhiều mà khổ vậy đó nha. Thôi giờ hướng tới P&G. Học GMAT nữa là Okay đóa. Cố lên . 4 tháng vậy thì tháng 8 mình nộp xin intership vẫn ổn mà. Cố lên bé Hí. Cố lên nhaaaaaaaa. 
À. Còn anh Thor. Haiz. Đẹp trai thiệt mà có vẻ anh bạn mình không thích. Cao và đẹp quá mức cần thiết. Cho qua vậy. :D 
Thôi nghe nhạc tí rồi ngủ nè. Bái  bai. <3


Thứ Bảy, 1 tháng 3, 2014

Love is blind

That is when you know the meaning of real life. Everything which you intend to do, is all ruined.


Sáng mới ngủ dậy, như mọi ngày : Check mai, check FB, check đủ thứ thể loại cần check. Cơ mà. Lần đầu em nó bị phán đoán sai một chút. Qúa đau cho đội bán rau :(( 

Đẹp trai vãi đạn thế mà bảo chưa có người yêu thì bản thân mình thấy cũng lạ. Mà người Phần rất khó để bắt đầu một mối quan hệ, nhưng một khi đã bắt đầu rồi thì quả thật họ giữ nó rất lâu. 9, 10 năm nghe tưởng rất thường. Người ta yêu không vồ vập mà đơn giản là chỉ nhẹ nhàng. Làm mình liên tưởng như một bình nước, cứ uống từ từ chứ không như tuổi trẻ của tớ. Đổ vèo một cái sạch veo luôn. Hẻm còn gì nữa hết á. :)) 

Bởi vậy, biết đi biết đứng biết dừng là điều nên làm. Hôm rồi có đi tập đánh piano lại. Hổng hiểu sao cái bài cũ rích kìa con bướm vàng mà mình lại đánh được chứ. Không cần sheet luôn. 


À, mà còn cái này nữa. Mình thấy mình viết cover letter hay lắm cơ mà. Vậy mà tới bây giờ vẫn chưa được gọi phỏng vấn. Bên cạnh cái khía cạnh là tiền nhiều đi nữa. Thì dù sao 3 tháng ở trường sẽ làm được nhiều thứ, học được nhiều thứ chứ không lơ thơ lơ tơ mơ ngồi nhà nữa. Mô phật. Lạy trời phù hộ cho con lấy được cái job placement này. Chỉ cần hẹn phỏng vấn thôi là con diệt liền. 

Hôm nay nhìn cái cây sau nhà, à không, khu rừng sau nhà. Chạy buổi sáng một vòng. Nhận ra trời đã hết tuyết, tuyết tan hết mà cây cuối bắt đầu lên lại chồi nụ. Sáng nào cũng ra ngắm làm mình có cảm giác, cây cối ở đây có sức mạnh vô dịch thiệt. Khỏe re. Sau một mùa đông âm hai mấy ba mươi độ, các bạn ấy lại khỏe mạnh ra chồi non như bình thuwnfg. Mọi thứ có vè như vẫn tiếp tục làm việc bất kể ngày hay đêm. 

Tôi còn trẻ, và tôi muốn làm việc. Ôi cái tuổi 22 của tôi. Thích một anh mà anh lại ràng buộc rồi chứ. S*** hiu hiu hiu :((((((((((

Thôi mặc đồ đi chạy một vòng trong rừng nào <3

Chào ngày mới <3

Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

Chíp chíp

Lâu quá lâu quá.

Ngồi nghe nhạc thiệt là buồn >.<. Cũng lại đang đắp mặt nạ, xong sẽ bôi trét dầu oliu khắp người để có một làn da thiệt là " mịn màn như da em bé ". :)) 
Sau hai tuần ngồi đắn đó suy nghĩ coi exchange sẽ đi Pháp, Thụy Sĩ hay Spain. Cuối cùng em nó đã hạ quyết tâm một lần tới Paris hoa lệ. Gi ờ thì nắng vàng , biển xanh như Spain. Sang trọng, lạnh lùng như Thụy Sí hay nhộn nhịp hoa lệ của Paris. Cuối cùng em nó bị cuốn hút bởi ánh đèn hoa lệ. Nhưng mà nói thiệt là so với ngăm đèn sáng rực rỡ mình mãi luôn yêu một bầu trời đêm đầy sao hơn quá nhiều. Nhưng mà để phù hợp với hướng đi của bản thân thì đành một lần tới Paris. Sống và tận hưởng cái giọng mũi mà mình chật vật với nó từ khi mới...bước vào lớp 1 :)). Có ai ngờ...cuộc sống rẽ đoạn nhanh thế này đây. Chỉ một câu nói cũng đủ thay thế số phận của một con người rồi. 

Hôm nay coi lại bức tranh màu nước Hà Mã vẽ, mình nhận ra mình đã rất rất rất sung sướng khi còn ở Việt Nam. Mọi chuyện là vậy đó. Số phận con người mãi mãi sung sướng. May mắn vừa đủ để còn lại sự tự do. 
2014 tới vài ngày rồi. Năm này là năm đại thắng lợi, van thành công. Hy vọng mọi thứ sẽ thật tuyệt vời  :D. 
À. Em phải có tình yêu chứ ha. Phải yêu một anh Tây bụng 6 múi đẹp zai ngời ngời chứ ha. Thế này đi. Trong 2 người, ai gặp trước mình quyết trước. Ai có duyên trước yêu trước. Anh tóc trái tim men lì quá. Anh dễ thương thì dễ thương quá. Dạo này bỗng bị lười. Mình gặp cái bọn này thấy ghét chết đi được. Cái thằng Roope đi khùng mát chập điên. Bày đặt ghét chết được. 

Haiz. Người ta mong mình viết blog để đọc vài dòng lãng mạn, nhưng có ai ngờ mình toàn viết bậy, mà viết hồi cũng chẳng rõ đã viết gì cơ. Qúa là nguy hiểm luôn á. Sắp thi lại tiếng Phần mà ko chịu ôn chứ. Bị điên mất rồi. Điên mất rồi đó. :)))))


Hôm nay trời hem lạnh lắm. Nói chung là thời tiết cảm giác ấm lên là sao cơ??? Thiệt là kì lạ quá đi hà >.< 

Thứ Hai, 30 tháng 12, 2013

Lòng tham




Mỗi một người có một chính kiến khác nhau. Điều đó quá rõ ràng. Bạn vì cái gì mà yêu ai, ghét ai. Bạn có những chuẩn mực riêng của mình mà chê ai tốt xấu. Cuộc sống vốn là vậy, luôn xoay tròn theo những khái niệm mới cũ gần xa.

2013 là một năm thực sự biến động. Không chỉ là xã hội mà ngay cả chính bản thân con người.
Ngày cuối năm dần qua. Gi ờ có lẽ là lúc đủ để hồi tưởng lại tất cả. Một năm bắt đầu bằng những khởi đầu mới, ước mơ vượt trùng dương để vương xa ra đại dương mới thật sự rất rất rất thành công. Năm nay, cuộc sống đã chuyển vần. Tôi bước đi tới một đất nước mới, một môi trường mới, những người mới...Qúa nhiều cái mới so với những gì đã chuẩn bị. À mà không, là có chịu chuẩn bị gì đâu chứ. Thời gian cứ trôi qua như vậy, thấm thoắt hơn 4 tháng trôi qua. Mọi thứ vẫn đang trên quỹ đạo của nó.
Con người ở đây thanh tịnh, tự yên bình mà chìm vào cuộc sống bị bao trùm bởi 2 từ "vận động". Họ đi nhanh, bước nhanh và cả nói nhau. Chậm muốn là có, nhanh muốn cũng có. 4 tháng, tự làm nhiều thứ. Đi du học là kiêm luôn làm ô sin tự lau dọn nhà cửa mình, rồi là thợ cắt tóc. :)) Mình luôn được định nghĩa là có một cuộc sống sung sướng, nhàn nhạ như đúng với cái tên vậy. Ờ. Có lẽ quá Nhàn rồi chăng.
Ở đây không có những người bạn mà mở mắt nhắm mắt đều có thể nhấc điện thoại lên í ới. Không có những mùi vị đã quá thân quen.
Không có những đêm chạy xe giữa trời Buôn Mê thiệt lạnh.
Không có những chiều hè nóng bức lội xe ngược xui giữa hàng xe cộ kẹt cứng, đeo tai nghe hát í ới bỏ quên đời.
Tôi chẳng yêu Sài Gòn, mà tôi nhớ nó như nhớ một phần yêu đương đẹp đã qua. " Tình yêu một thành phố của người con gái sẽ được nhóm lên từ tình yêu với chàng trai của họ". Có lẽ, tôi yêu là vì thế. Vì ở đó. Có anh.

Hôm nay trầm buồn, tính tình chẳng để ý làm mất tiền đau.=))
 Cuộc sống là thế. Con người ta chưa thể nhận ra điều quan trọng thế nào cho tới khi mất đi. Còn trẻ, cứ đi rồi quay trở về nha.

Để coi nào. À. Bị mất một người bạn thân,lạc thêm vài người nữa đó.



Mai làm gì nào. Đi coi pháo hoa, mua lon bia uống. Qúa đã luôn chứ.


Mau có việc làm nha tuổi 22 của tui <3

Thứ Sáu, 27 tháng 12, 2013

Hospital in Helsinki, Finland.




Everybody know that one day in their life, they will have to face with their lovely wisdom tooth...

Gi áng sinh này hẻm vui. Đã 4 ngày nay ăn cháo, bị sốt rồi cả cái mặt sưng chù vù vì viêm gì gì đó. Thiệt là đau đớn. Hôm nay vào khám bác sĩ chích cho 3 phút xong ra liền. Nhanh gọn, hem đau, giờ sốt nhè nhẹ. Mà cái mặt vẫn sưng vù. Tớ mong tớ khỏe lại và trả lại cho tớ khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu, đôi môi trái tim và nụ cười lấp lánh đây. :((
Huhu. Càng ngày càng thấm cái khổ của việc du học. Du học là rạng danh gia đình, là sống trong một môi trường xã hội cấp tiến, là cơ hội bước ra mở mang tầm mắt, là yêu anh zai 6 múi hoành tá tràng =)). Nhưng mà...du học còn là bước đi trong trời lạnh giá, ham ngủ muộn bị muộn xe bus đứng đợi thấu xương, là thèm một bàn tay ấm, một bờ vai dựa vào, là đi khám bệnh thì có ai đó đưa đi. Thiệt ra mấy khoản này có cả, vì tớ có một bé em cùng nhà. Nhưng mà cái cảm giác đau ốm rồi ra ngoài tự đi mua sữa, tự giặt một cái khăn lau người khi sốt, tự lên mạng search coi tớ bị bệnh gì,..tự đủ thứ. Rồi xa cả gia đình. Gi ờ ngồi nghe bài :' Xuân này con không về " tự dưng thấm lắm...
cứ mong hè ba mẹ qua thật nhanh nhanh nhanh <3. 
Nhưng mà phải cố gắng lên, mạnh mẽ vào. Nhịp sống nó cứ xoay vậy, hòa vào thật thú vị biết bao. Đau bệnh đôi khi không thể tránh được. Coi như là hạn cuối năm. Cố lên ^^